Tâm ta bị ảnh hưởng, cũng như tác động đến hơi thở rất nhiều bởi những cảm xúc, cảm giác, tâm trạng, thái độ, thất tình và lục dục… Khi bị những cảm xúc này tác động, hầu như ta hoàn toàn quên mất sự có mặt của hơi thở, nên ta thở hổn hển, thở nông, thở cạn và hậu quả là chúng ta mệt.
Bằng cách nhận biết hơi thở, quan sát hơi thở, chính là Thở tỉnh thức, cũng chính là cách chúng ta “thiền động” 24/24. Thiền định giúp chúng ta định tâm trong lúc ngồi thiền. Còn thiền động giúp chúng ta định tâm mọi lúc, không bị ảnh hưởng của những trường năng lượng tiêu cực bên ngoài. Giữ được thân tâm luôn thanh nhẹ.
Hơi thở luôn có mặt trong suốt đời người, nhưng ít được nhận biết, nhận thức. Thử quan sát trong đời sống hiện tại ta thấy rằng những người có quan tâm đến hơi thở nhiều lần trong một ngày, và thời gian mỗi lần quan tâm đến hơi thở dài, ngắn đã lập nên những kỳ tích.
Hơi thở luôn có mặt trong thân ta nhưng ít ai nhận biết, quan tâm và hiểu được tầm quan trọng của hơi thở, ngoại trừ vận động viên, học viên yoga, các thiền sư…
Học yoga ta sẽ thấy mỗi động tác sẽ được hướng dẫn phù hợp theo từng giai đoạn của hơi thở: Hít vào và thở ra.
Các thiền sư khi thiền, họ thả lỏng thân tâm và chú tâm đến hơi thở.
Thế đó, hơi thở – tri kỷ đồng hành với ta từ lúc cất tiếng khóc chào đời với hơi thở vào; và chấm dứt cuộc đời bằng hơi thở ra. Sự tồn tại bất biến này theo suốt cuộc đời này, “có cũng như không mà có đó” là thế. “Có” sự có mặt của ta khi ta còn đang đọc những dòng chữ này, khi ta đang ngồi đây và đang thở. “Như không” vì ta chưa quan tâm, thiếu bận tâm, quên mất hơi thở. “Mà có đó” bởi vì khi không còn thở thì đâu còn ta trên cõi đời này.
Khi ta quan sát, lắng nghe, nhận biết và nhận thức hơi thở, để thấu hiểu được hơi thở ta sẽ cảm nhận và từng bước điều chỉnh hơi thở phù hợp, thích nghi và hòa hợp với thân thả lỏng, cân bằng, đối xứng trong trạng thái tâm buông và đặt xuống mọi vọng tưởng về thất tình, lục dục, bởi cuộc đời luôn luôn là vô thường, bất toại nguyện và vô ngã. Ngay trong giây phút đó ta ngộ ra điều này ta đang “xoay cái nhìn” và dần dần tâm trí ta sẽ nhẹ nhàng hơn.
“Hơi thở làm chủ thân tâm”, thiền sư Nhất Hạnh.
Hãy hít thở chậm, hít thở trong tỉnh thức, ngừng mọi suy nghĩ phán xét và những định kiến trong mình. Thông qua hơi thở chúng ta sẽ bước vào chiều không gian vô giới hạn của Chân Ngã với sự an lành, sức khỏe và trí tuệ. Các kỹ thuật hít thở của HUESA giúp chúng ta làm sạch tâm trí và đánh thức LX6 (luyện hít thở hoặc niêm khí trước khi thiền định có tác dụng làm sạch tâm trí để khi thiền ko còn suy nghĩ miên man nữa). Chúng ta sẽ khám phá ra hệ thống hướng dẫn bên trong mình; người thầy bên trong đó sẽ giúp chúng ta không bao giờ bị lạc lối. Hơi thở sẽ giúp chúng ta kích hoạt được nhiều khả năng tiềm ẩn. Về phần thể trạng, thông qua hơi thở sẽ giúp kích hoạt 2 tuyến nội tuyết chính của cơ thể là tuyến yên và tuyến tùng. Về mặt tâm linh chúng ta sẽ hiểu được những điều mà chúng ta không biết để có thể tiếp tục hành trình tâm linh với ít sự kháng cự hơn.
Thiền quán hơi thở:
Bắt đầu ngồi ở tư thế thoải mái, thả lỏng thân, thả lỏng tâm.
Sau đó, Quán hơi thở:
Đầu tiên, biết rõ hơi hít vào, thở ra. Ta sẽ thấy rõ hơi thở vào, rồi dừng lại, rồi đi ra, rồi dừng lại, rồi vào… nghĩa là ta theo dõi sự chuyển động của hơi thở một cách sát sao từng chút một. Nếu có lúc nào ta lơ mơ không rõ hơi thở đang ra hay đang vào, hay đang dừng lại để chuẩn bị đổi chiều, tức là ta đang mất tỉnh giác.
Kế đến, ta biết rõ hơi thở ngắn hay dài. Tức là hơi thở dài hay ngắn đều được biết rõ. Nhưng điều quan trọng ở đây là biết mà không can thiệp. Không được can thiệp để kéo hơi thở dài hay ngắn theo ý mình. Chỉ đơn giản là biết mà thôi. Có khi hơi thở dài, có khi hơi thở ngắn, chỉ nên yên lặng biết rõ không can thiệp.
Trung đạo của phương pháp hơi thở chính là biết rõ một cách thụ động, biết mà không can thiệp.
- Vì sao biết mà không can thiệp ?
Vì có biết thì tâm mới tỉnh (ko ngủ gật như tôi :D), có tỉnh giác nên biết rõ hơi thở. Không can thiệp để buông bỏ Bản Ngã vì hễ có tác ý can thiệp điều khiển sẽ làm hơi thở bị bế tắc ngưng trệ và Bản Ngã tăng trưởng.
- Trong suốt thời gian ngồi thiền chắc chắn hơi thở sẽ không đều đặn. Những vọng động bí mật của nội tâm sâu kín sẽ chi phối vào hơi thở khiến cho hơi thở khi mạnh khi yếu, khi dài khi ngắn khác nhau.
- Khi nội tâm yên tĩnh, hơi thở êm dịu và dài hơn; khi nội tâm xao động, dù âm thầm vẫn khiến cho hơi thở mạnh ngắn và gấp gáp.


Nhận xét
Đăng nhận xét