Khai thông nhãn huệ ta nhìn ta chiếu
Cảnh giới xung quanh các cõi các chiều
Soi cho thấu tỏ nhân sinh mọi điều
Bao nhiêu giới cảnh, hư thực bấy nhiêu
Nguyên quang huệ, đã định ra
Tâm không một niệm, huệ là không không...
1. Khái niệm Nhãn là gì :
- Nghĩa đen hay nghĩa hẹp : Mắt để nhìn, quan sát được hoặc là con mắt thứ 3 Tùng Quả Thông.
Thông thường thì mọi người hay hiểu theo nghĩa đen (nghĩa hẹp) này.
- Nghĩa rộng có nghĩa là thế giới quan xung quanh mà ta có thể nhận thức được.
2. Do đó ta có thể thấy Nhãn là khả năng nhận biết về thế giới xung quanh ta, cho nên nó phụ thuộc vào nhận thức của ta (nội cảnh) với thế giới bên ngoài, mà không phải do thế giới bên ngoài (ngoại cảnh) quyết định.
Có một thực tế đã từng xảy ra, trước đây dù có Phi cơ của người ngoài hành tinh bay xuống thì người cổ xưa chỉ hiểu đó là Chim Sắt hay con Quái thú bằng kim loại. Trí của họ chưa thể đủ nhận thức về khoa học kỹ thuật để biết đó là cái Phi cơ dù Mắt thứ 3 (Tùng quả thông) của họ có to bằng nắm đấm. Hoặc đơn giản là một số loài cũng có con mắt thứ 3 vậy nhưng sao có thể nhận thức (cái Trí) về cái Phi cơ cho được. Do đó khái niệm nhãn đây là Tùng Quả thông là chưa toàn thể.
Đến đây có thể thấy : Nhãn phụ thuộc vào trình độ nhận thức của mỗi cá nhân hay nói cách khác là trình độ tiến hóa của mỗi người đó là cấp độ của Nhãn. Từ đó một cách tương đối có thể phân chia được ra nhiều loại Nhãn hay nói cách khác là cấp độ của Nhãn.
Có nhiều cõi giới từ cao xuống thấp, từ vi tế đến thô kệch, lồng vào nhau trong đó những cõi càng vi tế thì càng có độ rung động nhanh, cấp độ càng cao, cõi cao bao trùm cõi thấp hơn nó. Do đó Linh hồn muốn hoạt động trong cõi nào phải sử dụng một cái thân thể (linh thể) ở cõi đó để mà sinh hoạt. Ở mỗi linh thể này có một cơ quan cảm nhận thế giới quan xung quanh gọi là Nhãn. Vậy nên ở cõi nào có Nhãn ở cõi đó, Từ đó có thể thấy Cấp độ Nhãn ở cõi nào thì chỉ có thể dùng để “nhòm” ở cảnh giới đó và các cảnh giới thấp hơn nó. Ví dụ Nhãn ở Cõi Vía không thể dùng để quan sát hay hiểu ở Cõi Niết Bàn v v…
Có những lúc thiền mà không nhìn thấy gì nhưng vẫn thấu ngộ thì đó không phải là ta không có nhãn mà là cái nhãn đang quan sát ở cõi vô sắc tướng (tư tưởng cõi Thượng thiên), cái nhãn này khi xuống cõi hữu sắc đương nhiên vẫn nhìn được hình tướng (vì cõi vô sắc cao hơn thảy cõi Hữu sắc và Dục giới).
Thông thường ở Việt Nam và một số nước trên thế giới hay ở cõi Trần gian nói chung, ta thường thấy một số người có các loại nhãn sau:
- Âm dương nhãn : tùy trình độ nhưng chỉ nhìn được các cảnh và các tầng thấp của Trung Giới trở xuống. Nhãn này thường ở các Thầy Bà đồng cốt, các Vị Đồng tử …Thường thì Âm dương nhãn được khai mở tự nhiên hay do một duyên cơ đặc biệt (như sau vụ tai nạn, ốm thập tử nhất sinh,…)
- Thiên nhãn: nhìn thấu mọi cảnh giới, hiểu thấu mọi sự vật hiện tượng quan sát. Đạt được cấp độ rất hiếm đó hoàn toàn những vị Chân sư Đắc Đạo giải thoát ngoài vòng Luân Hồi.
- Huệ nhãn hay Pháp nhãn gồm nhiều cấp (Phật nhãn, Tiên nhãn, Thánh nhãn, Thần nhãn, tùy theo quan điểm và thế giới quan của các pháp môn) cái nhãn này do luyện tập Pháp Thân mà có !
Tóm lại muốn mở Nhãn thì thật đơn giản : đó là mở Tâm mà tướng của cái Tâm đó là Trí và Tánh, do đó mà luyện Nhãn chỉ có cách mở rộng Trí tuệ minh triết và Tu sửa Tánh, mở rộng trái tim thương yêu vô điều kiện của mỗi người tới một lúc nào đó sẽ thấu Ngộ mọi điều luyện đến cấp Thiên nhãn mới là Đắc Đạo toàn năng, mới nhìn thấy mọi vật đều có đủ CHÂN-THIỆN-MỸ thấu ngộ được “Vạn vật đồng nhất thể”.
Vạn vật biến thiên từ hỗn nguyên
Nhân sanh giác ngộ tùy Tâm chuyển
Âm dương nhãn chỉ nhìn thấu thị
Thiên nhãn thông mới thiệt nhãn Trời
Thông thiên thông địa thông cung
Thông cả Diêm tào, thấu đến Bạch Cung
Mở huệ nhãn đó là khởi Đạo
Thông lục căn mới thật Anh Tài
Nhãn thông - thông cả trong ngoài
Nhãn chỉ là tướng bên ngoài của Tâm
Tâm càng trong Mắt thần càng sáng
Trí càng cao Huệ Minh càng tỏ
Tâm Ta hòa với Tâm Trời
Mắt ta hóa mắt Ông Trời Cao Minh!
Cảnh giới xung quanh các cõi các chiều
Soi cho thấu tỏ nhân sinh mọi điều
Bao nhiêu giới cảnh, hư thực bấy nhiêu
Nguyên quang huệ, đã định ra
Tâm không một niệm, huệ là không không...
1. Khái niệm Nhãn là gì :
- Nghĩa đen hay nghĩa hẹp : Mắt để nhìn, quan sát được hoặc là con mắt thứ 3 Tùng Quả Thông.
Thông thường thì mọi người hay hiểu theo nghĩa đen (nghĩa hẹp) này.
- Nghĩa rộng có nghĩa là thế giới quan xung quanh mà ta có thể nhận thức được.
2. Do đó ta có thể thấy Nhãn là khả năng nhận biết về thế giới xung quanh ta, cho nên nó phụ thuộc vào nhận thức của ta (nội cảnh) với thế giới bên ngoài, mà không phải do thế giới bên ngoài (ngoại cảnh) quyết định.
Có một thực tế đã từng xảy ra, trước đây dù có Phi cơ của người ngoài hành tinh bay xuống thì người cổ xưa chỉ hiểu đó là Chim Sắt hay con Quái thú bằng kim loại. Trí của họ chưa thể đủ nhận thức về khoa học kỹ thuật để biết đó là cái Phi cơ dù Mắt thứ 3 (Tùng quả thông) của họ có to bằng nắm đấm. Hoặc đơn giản là một số loài cũng có con mắt thứ 3 vậy nhưng sao có thể nhận thức (cái Trí) về cái Phi cơ cho được. Do đó khái niệm nhãn đây là Tùng Quả thông là chưa toàn thể.
Đến đây có thể thấy : Nhãn phụ thuộc vào trình độ nhận thức của mỗi cá nhân hay nói cách khác là trình độ tiến hóa của mỗi người đó là cấp độ của Nhãn. Từ đó một cách tương đối có thể phân chia được ra nhiều loại Nhãn hay nói cách khác là cấp độ của Nhãn.
Có nhiều cõi giới từ cao xuống thấp, từ vi tế đến thô kệch, lồng vào nhau trong đó những cõi càng vi tế thì càng có độ rung động nhanh, cấp độ càng cao, cõi cao bao trùm cõi thấp hơn nó. Do đó Linh hồn muốn hoạt động trong cõi nào phải sử dụng một cái thân thể (linh thể) ở cõi đó để mà sinh hoạt. Ở mỗi linh thể này có một cơ quan cảm nhận thế giới quan xung quanh gọi là Nhãn. Vậy nên ở cõi nào có Nhãn ở cõi đó, Từ đó có thể thấy Cấp độ Nhãn ở cõi nào thì chỉ có thể dùng để “nhòm” ở cảnh giới đó và các cảnh giới thấp hơn nó. Ví dụ Nhãn ở Cõi Vía không thể dùng để quan sát hay hiểu ở Cõi Niết Bàn v v…
Có những lúc thiền mà không nhìn thấy gì nhưng vẫn thấu ngộ thì đó không phải là ta không có nhãn mà là cái nhãn đang quan sát ở cõi vô sắc tướng (tư tưởng cõi Thượng thiên), cái nhãn này khi xuống cõi hữu sắc đương nhiên vẫn nhìn được hình tướng (vì cõi vô sắc cao hơn thảy cõi Hữu sắc và Dục giới).
Thông thường ở Việt Nam và một số nước trên thế giới hay ở cõi Trần gian nói chung, ta thường thấy một số người có các loại nhãn sau:
- Âm dương nhãn : tùy trình độ nhưng chỉ nhìn được các cảnh và các tầng thấp của Trung Giới trở xuống. Nhãn này thường ở các Thầy Bà đồng cốt, các Vị Đồng tử …Thường thì Âm dương nhãn được khai mở tự nhiên hay do một duyên cơ đặc biệt (như sau vụ tai nạn, ốm thập tử nhất sinh,…)
- Thiên nhãn: nhìn thấu mọi cảnh giới, hiểu thấu mọi sự vật hiện tượng quan sát. Đạt được cấp độ rất hiếm đó hoàn toàn những vị Chân sư Đắc Đạo giải thoát ngoài vòng Luân Hồi.
- Huệ nhãn hay Pháp nhãn gồm nhiều cấp (Phật nhãn, Tiên nhãn, Thánh nhãn, Thần nhãn, tùy theo quan điểm và thế giới quan của các pháp môn) cái nhãn này do luyện tập Pháp Thân mà có !
Tóm lại muốn mở Nhãn thì thật đơn giản : đó là mở Tâm mà tướng của cái Tâm đó là Trí và Tánh, do đó mà luyện Nhãn chỉ có cách mở rộng Trí tuệ minh triết và Tu sửa Tánh, mở rộng trái tim thương yêu vô điều kiện của mỗi người tới một lúc nào đó sẽ thấu Ngộ mọi điều luyện đến cấp Thiên nhãn mới là Đắc Đạo toàn năng, mới nhìn thấy mọi vật đều có đủ CHÂN-THIỆN-MỸ thấu ngộ được “Vạn vật đồng nhất thể”.
Vạn vật biến thiên từ hỗn nguyên
Nhân sanh giác ngộ tùy Tâm chuyển
Âm dương nhãn chỉ nhìn thấu thị
Thiên nhãn thông mới thiệt nhãn Trời
Thông thiên thông địa thông cung
Thông cả Diêm tào, thấu đến Bạch Cung
Mở huệ nhãn đó là khởi Đạo
Thông lục căn mới thật Anh Tài
Nhãn thông - thông cả trong ngoài
Nhãn chỉ là tướng bên ngoài của Tâm
Tâm càng trong Mắt thần càng sáng
Trí càng cao Huệ Minh càng tỏ
Tâm Ta hòa với Tâm Trời
Mắt ta hóa mắt Ông Trời Cao Minh!

Nhận xét
Đăng nhận xét